Bài thơ Thăm quê – Vũ Ngọc Dũng

Buồn quá mà sao không thể khóc
Chuyện xưa như thể áng mây trôi
Bạn trẻ ra đi không từ biệt
Trở lại làng xưa lạ hết rồi!
Buồn quá mang theo tình viễn khách
Thăm nơi khôn lớn lúc còn thơ
Trẻ con khúc khích cười hỏi lớn
Bác đến nơi đây tự bao giờ?
Chỉ bởi xa quê thành xa lạ
Buồn quá làm sao khóc được đây
Tình trẻ qua đi cùng năm tháng
Đến khi trở lại vẫn còn đầy!
Buồn quá sao đây lòng bứ nghẹn
Ngày xưa tiễn biệt với ngày nay
Sau bao năm tháng về trốn cũ
Lạ lẫm ùa quanh cảm xúc này!
Sau 10 năm về thăm quê, chẳng ai biết tôi là ai, tôi trở thành người lạ lẫm. Trẻ con hỏi Bác tơi đây chơi tự bao giờ…? Làm tôi buồn muốn khóc!
Bình luận
Bình luận bằng Facebook